LỜI BAN BIÊN TẬP
Lượt xem:
LỜI BAN BIÊN TẬP
Một nhà thơ đã viết: “Cái buổi ban đầu lưu luyến ấy/ Ngàn năm ai dễ bỏ trôi qua”. Dòng chảy thời gian đã qua sáu thập niên, nhưng tình cảm thời học trò cuối cấp 3 trong trẻo và mộng mơ vẫn còn đọng lại, có dịp bùng lên, làm ta yêu nhớ mái trường và bạn bè thân thiết, nhất là những bạn đã nhen lửa tình yêu, dù sau đó chỉ còn là hoài niệm vì mỗi người đã bước vào đời theo ngã rẽ khác nhau…
Với ý nghĩa đó, chúng tôi trân trọng đăng bài thơ “Ngày ấy đâu quên” của anh Duy Nguyễn được viết từ tháng 5/1965, đã bật mí một mối tình thầm lặng của người bạn cùng thời dưới mái trường Lý Tự Trọng, được nảy nở qua học tập và lao động dựng ngôi trường với nhà tranh vách đất bên sông Ngọc năm nào…
NGÀY ẤY ĐÂU QUÊN
Tặng N.M.L
Duy Nguyễn
Nắng hè như xối lửa
Lớp đào hồ vẫn vui
Em xúc thêm xẻng đất
Đòn gánh anh cong vai!
Qua ngày một, ngày ba
Bùn, rạ, rơm trát vách
Chia phòng học thành hai
Nhưng tình đâu ngăn cách?!
Hoàng hôn buông đã lâu
Anh vẫn thơ thẩn ngắm
Mái tóc đen chấm vai
Khuất sau hàng cây chuối
Tháng năm vào đại học
Thức trắng đêm ôn thi
Vẫn hiện hình mái tóc
Cùng tiếng tim thầm thì…
Ngày trở lại thăm trường
Phượng vĩ khoe sắc đỏ
Nhưng dáng em đâu rồi
Khiến lòng anh chới với
Lá thư viết tặng em
Vẫn để trong ngăn sách
Mỗi lần giở ra xem
Xốn xang em ẩn hiện…
Dù chỉ còn trong mơ
Nhưng tháng năm thắp lửa
Qua phút giây dại khờ
Dòng suối tình chan chứa…
Sông Ngọc, tháng 5/1965

